English EN Vietnamese VI

Thật hay mơ?

Tắt tính năng chặn quảng cáo nếu không xem được Clip. Xem toàn màn hình (Full Screen) để hạn chế quảng cáo

Báo thù hay chưa chưa biết. Chỉ biết giờ tôi nên cười hay đang mếu. Ngày đầu làm việc, tôi đã bị chị Thu, giám đốc, yêu cầu chuyển chứng từ lên kho sắp xếp. Nhìn đống hồ sơ sắp xếp lung tung, nhìn là muốn nản. Tôi đi theo số hồ sơ để tìm vị trí sắp xếp hồ sơ cho đúng. Đang loay hoay tìm số thứ tự trên những cái kệ thì đầu tôi va chạm phải một cái gì đó mềm mềm. Vừa ngước nhìn lên thì ôi chao. Cái thứ mà tôi vừa va vào là một bộ ngực con gái, hèn gì mà nó êm ái đến thế.

– Đi đứng mắt mũi để đâu vậy…! Một cái giọng chua chát vang lên. Hix. Dáng với giọng sao mà khác thế.

– Em xin lỗi…. em… lo tìm kệ số 25 để đặt hồ sơ nên không biết chị xuất hiện từ lúc nào!

– Bộ là người mới hay sao mà nhìn lạ thế! Cái giọng đó vẫn không bớt chua một chút nào!

– Dạ… em là sinh viên mới thực tập ở đây ngày đầu tiên ạ. Cô…. Chị làm ở đây ak?

– Em là người Việt à. Nhìn em có chút gì đó lai… lai..giống người nước ngoài ấy! Giọng của chị ấy lúc này thay đổi đến nỗi tôi không còn nhìn ra. Ngọt như mía lùi. Ôi đúng là con gái

– Dạ, vì ba em là người Mỹ ạ. Chị xinh đẹp tên gì vậy ạ!- Em tên là An

– Hihi. Chị tên Ngọc Ánh. Chị làm ở phòng thanh toán quốc tế. Em chắc cao 1m75 hả. Nhìn cao ráo đep trai hen.

– Dạ em cao 1m8 lận chị. Nhìn chị xinh xắn quá

– Thôi chị già rồi. Gái một con rồi đấy. Kệ em tìm ở bên kia kìa

– Hi.. Gái một con trông mòn con mắt mà chị. Chị cũng tìm hồ sơ ak

– ừ chị lấy chứng từ lưu để làm bổ sung hồ sơ. Thôi em làm việc của minh đi nhe

Sắp xếp xong chứng từ đi ra vẫn thấy chị Ánh đang với chân để lấy chỗ hồ sơ trên cao. Chị mặc áo sơ mi trắng và váy dài chỉ vừa ngang gối nhưng do nhón chân làm phần chân váy kéo lên để lộ một cặp đùi thật trắng. Ngực chị phập phồng theo từng hơi thở, thoắt ẩn cái áo lót màu đen bên trông nhìn thật kích thích. Nhìn cảnh chị cố với lên chồng hồ sơ mà mắc cười.

– Bà chị lùn có cần em giúp gì hay không thế

– Ai lùn hả nhóc. Chị đây cũng cao 1m6 đấy nhé. Em coi phụ chi lấy tệp hồ sơ ở giữa này được không

Tệp hồ sơ chị cần nằm kẹp ở giữa phía trên là mấy thùng chứng từ đè lên trên, cộng thêm với mấy công cụ đã hư hỏng bị vất nằm ở trên, kéo ra không đàng hoàng có thể rơi xuống và làm chị bị thương. Thấy thế, tôi lại góc cuối phòng hồi nãy trong lúc sắp chứng từ có một cái ghế con nằm ở đấy và lại đưa cho chị.

– Chị kê cái ghế này mà lên moi hồ sơ. Em ở phía sau phụ chị đỡ phần trên cho chị dễ lục với tránh cho chị bị rơi đồ làm tổn thương nhan sắc bà chị đẹp của em nữa

Chị lườm tôi một cái nhưng cũng làm theo lời tôi. Đứng phía sau lung chị tôi với tay chống đỡ đống hồ sơ. Ban đầu do cũng hơi ngại động chạm nên tôi đứng lui ra sau tạo khoảng cách, tay với ra phía trước nên cũng rất mau mỏi. Chị Ánh có vẻ cũng thấy vậy nên một lúc sau nói:

– Em xích lại gần cho đỡ mỏi, làm như chị ăn thịt em không bằng?

– Hi. Tại người đẹp nên em không mạo phạm. Sợ….

– Có chị sợ em thì có…..Tại chị sợ em mỏi tay thôi.

Một hồi lâu mỏi tay thật. Thế là tôi xích lại gần chị. Mà khoảng cách thế nào mà vị trí thằng nhỏ của tôi đúng ngay vi trí mông của chị. Thế là những cái động chạm giữa cu tôi và mông chị cứ thế tiếp diễn. Dù chỉ qua lớp vải thôi mà tôi biết mông chị thật căng. Cứ thế mà cu tôi căng cứng lúc nào không hay. Thằng bé độn lên một đống, chĩa ngay giữa mông chị làm tôi đứng cả người. Tôi đứng như trời chồng, nhưng lúc này đây tôi phát hiện một đều thú vị. Những cái va chạm của chị rất đều đặn một nhịp, chẳng lẽ…. Nhưng chị vẫn rất là bình thường. Tôi mà mạnh động thì có mà tiêu. Thế là tôi chọn giải pháp an toàn bằng cách đứng im cho chống đỡ hồ sơ cho chị. Một lát sau thì chị cũng tìm được hồ sơ. Lúc chị đặt 1 chân xuống ghế, không biết chị vô tình hay cố ý mà mông chị áp sát chặt vào cu tôi y hệt như tư thế doggy, làm cu tôi nhưng muốn bùng nổ, tôi phải vận dụng bế tinh thần công cho thằng nhỏ không out. Chị đứng thẳng người, quay lại nhìn tôi, giơ tập hồ sơ lên:

– Chị tìm thấy rồi, cảm ơn thằng bé nhe

Rồi chị bỏ đi ra khỏi nhà kho. Để lại tôi đứng như vịt đực. Thằng bé, chả biết chị nói mình hay là…

Nằm vật ra giường sau một ngày làm cu li không công cho mấy bà chị già ở ngân hàng. Hix. Mà nói nào cho ngay, cả ngày được rửa mắt cũng đỡ mệt được phần nào. Mấy chị tín dụng với thanh toán quốc tế toàn mặc zip ngắn với đầm body, còn mấy chị giao dịch viên ở dưới thì mặc áo dài trắng ôm sát người, đã vậy toàn nội y màu đỏ, đen khiến thằng nhỏ tôi nhiều lần cứ biểu tình. Rồi lại nghĩ đến cảnh với chị Ánh trong nhà kho, dáng chị mà doggy thì phê biết mấy. Đang nằm nghĩ linh tinh thì tin nhắn face trên điện thoại báo đến. Tí nữa thì tôi quên, sáng giờ tôi và Hoa (cô gái mà tôi cá cược với anh Tân) cũng nhắn tín qua lại khá nhiều. Tôi biết được Hoa khá là thích khiêu vũ nên đánh ngày vào sở thích của nàng (dù gì tôi cũng biết khiêu vũ hồi còn ở Mỹ mà). Chủ yếu chỉ là những tin nhắn vu vơ nên đến lúc chiều tôi nhắn bạo một câu: Ngực Hoa nhìn căng thế, có mặc áo độn hay không thế! Sau đó là một icon nổi điên hiện lên và không thấy Hoa nhắn tin câu nào nữa. Tôi cứ nghĩ là Hoa giận tôi rồi nên cũng bất ngờ khi nhận được tin nhắn của Hoa:

4/5 - (22 bình chọn)
Khi bạn không vào được Mobiblog, hãy truy cập mobiblog.fans để lấy địa chỉ website chính thức
Bạn cũng có thể thích